Nội dung bài viết
Anh là người con miền Trung, rất tử tế và chân thành, chăm sóc tôi từng ly từng tí. Tôi là cô gái miền Tây lớn lên bên sông nước, quê tôi nghèo lắm và nhà tôi cũng nghèo luôn.
Tuổi thơ của chúng tôi cũng chỉ có tiếng gà gáy trưa, tiếng bìm bịp kêu chiều, rặng trâm bầu và con nước ròng nước lớn. Cuộc sống lam lũ, cái nghèo khó bủa vây khiến cha mẹ tôi cũng hay bất hòa.
Nhìn cảnh ấy nên khi lớn lên một chút, tôi ước sau này mình học xong tìm được người chồng thương mình hết dạ và mơ rằng mình có một gia đình nơi phố thị phồn hoa để khói bếp không còn vương mùi buồn bã của quê nghèo. Vậy là khi học xong cấp ba, tôi lên Sài Gòn trọ học cao đẳng, năm đó tôi 19 tuổi.
Tôi gặp được bạn trai và sau này là chồng tôi luôn. Anh là người con miền Trung, rất tử tế và chân thành, chăm sóc tôi từng ly từng tí.
Chúng tôi yêu nhau gần 5 năm, ra trường được một thời gian thì cưới. Từ lúc yêu nhau cho đến giờ, lấy nhau đến nay là 14 năm, anh vẫn như ngày đầu, không văn vẻ nói nhiều đâu nhưng luôn yêu thương gia đình hết mực.
Anh không bao giờ quên ngày kỷ niệm của hai đứa. Những ngày lễ hay cuối tuần, thỉnh thoảng anh hay dẫn mấy mẹ con ra ngoài ăn để đổi không khí.
Chúng tôi sinh được hai cô con gái, anh yêu thương và kiên nhẫn dạy dỗ từng tí một, ít khi nào nổi nóng với hai bạn ấy, luôn là người giảng hòa khi ba mẹ con tôi giận nhau. Chúng tôi đều là nhân viên văn phòng bình thường, thu nhập từ lương của anh gần 14 triệu, thu nhập của tôi là 12 triệu.
Anh còn có thu nhập khác bên ngoài, phần đó anh giữ để chi tiêu riêng, hư xe hay cà phê với bạn, thỉnh thoảng thưởng điểm 10 cho hai bạn nhỏ.
Tôi cũng chưa từng hỏi về khoản đó, nhưng cuối năm thường anh sẽ đưa tôi một khoản hơi to để bỏ heo đất và không quên thuyết minh rằng đây là phần tiền anh dành dụm cả năm qua mới có được. Ngày xưa khi còn quen nhau, anh dành dụm mua miếng đất.
Sau khi cưới, chúng tôi bán đất đó đi và tích lũy mua miếng khác tốt hơn một xíu. Sinh con đầu lòng xong, chúng tôi dành dụm để xây nhà cấp bốn.
Hai năm trước, chúng tôi đủ tiền để sửa nhà thành một trệt một lầu cho có không gian riêng tư cho các bé. Anh là người con hiếu thảo, anh lo cho cha mẹ từng tí một.
Ông bà bệnh ở quê trong khi các anh chị đùn đẩy nhau, anh xin nghỉ việc để chạy về đưa ông bà vào bằng tiền của một mình anh. Khi ông bà vào Nam ở và bệnh phải nằm liệt giường, mình anh chăm sóc và ở nhà chúng tôi.
Đương nhiên các anh chị nửa tháng vẫn mua con cá hay ký thịt mang qua. Anh không để tôi tắm rửa cho ông đâu, tôi chỉ lo cơm nước và chạy phần ngoài thôi, còn lại một tay anh làm hết.
Tôi rất tự hào về điều đó. Ông bà cũng rất thương tôi.
Dịch Covid, tôi bệnh nằm ngoài phòng cách ly, mẹ chồng vừa giúp anh chăm ông, vừa lo cơm nước. Tôi nhớ mãi hình ảnh mẹ chồng trán lấm tấm mồ hôi, giã tỏi với mật ong mang ra cho tôi uống.
Thương mẹ quá chừng. Đến bây giờ vẫn vậy, tuy mẹ không còn ở chung với chúng tôi nhưng nếu mẹ cần mua trầu, mua cau...
Dù anh chị rất gần mẹ nhưng mẹ luôn gọi điện và nhờ tôi. Có lẽ vì tôi thương ba mẹ chồng nên anh thương ba mẹ vợ nhiều.
Anh luôn để ý thỉnh thoảng mua trà, mua quà gửi cho cha mẹ tôi. Lễ Tết anh đều biếu tiền cho cha mẹ tôi, luôn là nhiều hơn ông bà nội.
Anh bảo ông bà nội ở gần anh chăm sóc cả năm rồi, ông bà ngoại ở xa biếu như thế vẫn ít. Về phần tôi, chắc tôi ít ưu điểm, nhiều khuyết điểm.
Ngày trước tôi chưa biết nấu ăn, hôm thì ngon, hôm thì dở... anh không chê nhưng hay nói "hôm nay ngon hơn hôm trước rồi nè, hôm nay vừa ăn đó...".
Cho đến bây giờ, tôi nấu ngon rồi và không còn bị nhắc nhở nữa, thay vào đó là được khen: "món này em nấu ngon quá" hay "em có công thức gì không".
Ngày trước tôi hay giận hờn và hay ghen vô cớ nhưng giờ tôi biết suy nghĩ hơn, nói gì làm gì cũng suy nghĩ cặn kẽ, tin tưởng là nền tảng nên lâu lắm rồi chúng tôi chưa giận nhau.
Hôm qua anh nói: lâu lắm rồi mình chưa giận nhau nhỉ, thấy không quen làm sao (cười), anh bảo bây giờ em mới lớn thiệt nè. Hồi trước giờ nhà mình, anh có tới ba đứa con lận.
Một khuyết điểm nữa là tôi hay mua sắm một chút, chỉ một chút thôi. Thu nhập anh đưa cho tôi và cả tiền tôi làm ra, tôi đều vun vén vẹn toàn cho hai con và gia đình nhỏ, mỗi tháng tôi tiết kiệm được 5 triệu.
Chỉ có lâu lâu tôi thích mua cho mình cái váy mới hay cái áo đẹp ưng ý, vì hễ có chuyện gì buồn thúi ruột nhưng chỉ cần tôi mua được chiếc áo mới ưng ý là vực dậy tinh thần ngay và cảm thấy yêu đời ngay lập tức. Mùa hè này, hai bạn nhỏ nhà tôi về quê ngoại chơi, chỉ còn hai vợ chồng trên này.
Chiều chiều chúng tôi có thời gian chạy bộ cùng nhau, tối tối chở nhau dạo một vòng phố, cuối tuần đưa nhau đi cà phê một chút. Cũng có khi 0 giờ rồi vẫn ngồi uống bia với nhau và ngắm cây kiểng trên sân thượng.
Hôm nay tự nhiên tôi ngồi nghĩ, hồi còn con gái, tôi từng ước cuộc sống gia đình sau này không cần giàu sang phú quý, chỉ cần bình an và hạnh phúc. Sao may quá, vũ trụ gửi cho tôi điều ước thành hiện thực.
Thời gian còn dài nhưng hy vọng tôi sẽ cố gắng vun vén và sống tốt để hạnh phúc trọn vẹn đến 60 năm nữa. Tôi gửi đến mọi người câu chuyện vui vui nhỏ nhỏ của tôi, mong gửi một chút tích cực cho mọi người.
Không phải tôi thể hiện "ta đây" đâu nhé. Chúc mọi người luôn bình an và hạnh phúc.
Khi ô vuông chuyển thành dấu tích xanh là hoàn thành, bạn đọc có thể đóng trang web trên. Khi nhìn thấy dấu tích xanh bên cạnh VnExpress là đã hoàn thành.
Gợi ý thực hành:
1. Theo dõi thông báo từ cơ quan địa phương tại California.
2. Kiểm tra nguồn chính thức trước khi chia sẻ lại thông tin.