Mình vừa đậu quốc tịch Mỹ tuần trước. 15 năm từ ngày rời Sài Gòn. Lúc đọc lời tuyên thệ mình khóc không nói nổi. Không phải vì vui mà vì nhớ. Nhớ con hẻm nhỏ quận 4, nhớ tiếng rao đêm khuya, nhớ mùi cà phê vỉa hè buổi sáng. Mình yêu nước Mỹ vì nó cho mình cơ hội, nhưng trái tim mình vẫn có một góc nhỏ để dành cho Việt Nam.
Chưa có phản hồi nào.
Hãy là người đầu tiên chia sẻ suy nghĩ!