Nội dung bài viết
Các giám sát viên Quận Alameda bỏ phiếu tối thứ Ba để nghiên cứu tác động của một đề xuất có thể biến quận này thành nơi đầu tiên trên toàn quốc áp dụng mức lương tối thiểu $30 một giờ.
Đây mới là bước nghiên cứu, chưa phải luật, nhưng bản thân việc một cơ quan cấp quận đưa con số $30 lên bàn đã đủ gây tranh cãi.
Mức đó cao hơn hẳn bất kỳ ngưỡng nào từng được áp dụng ở Mỹ, và nó xuất hiện đúng lúc chi phí sinh hoạt vùng Vịnh khiến cả người làm công lẫn chủ tiệm nhỏ đều thấy khó thở theo hai hướng ngược nhau.
Cách Alameda vài trăm dặm về phía nam, Hội đồng Thành phố Los Angeles bỏ phiếu 13-1 hôm thứ Ba để đưa ra lá phiếu tháng 11 một biện pháp cho cử tri quyết định có nên miễn cho Pacific Palisades khỏi cái gọi là thuế biệt thự theo Biện pháp ULA. Hai cuộc bỏ phiếu này không cùng chủ đề chính sách.
Nhưng chúng có chung một điểm: các cơ quan dân cử California đang phải sửa lại từng mảnh của bài toán chi phí, chỗ thì đẩy sàn lương lên, chỗ thì gỡ bớt gánh thuế cho một khu vực cụ thể. Điểm đáng chú ý ở đề xuất Alameda là nó đi theo đường quận chứ không phải đường tiểu bang.
Khi một quận tự đặt sàn lương riêng, bản đồ tiền lương ở California càng thêm chắp vá: cùng một chuỗi tiệm, cùng một chủ, cùng một loại công việc, nhưng chi phí nhân công có thể lệch nhau đáng kể chỉ vì ranh giới hành chính.
Với các tiệm nail, nhà hàng, chợ và quán ăn của người Việt vốn hoạt động sát biên lợi nhuận và thường tuyển theo giờ, sự lệch này không phải chuyện lý thuyết.
Nghiên cứu tác động mà các giám sát viên yêu cầu chính là chỗ những con số đó sẽ được đưa ra công khai, và là chỗ chủ doanh nghiệp nhỏ có cơ hội lên tiếng trước khi có bất kỳ lá phiếu chính thức nào. Trường hợp Pacific Palisades lại cho thấy mặt còn lại của cùng một tấm gương.
Thuế ULA được thiết kế để lấy nguồn thu từ các giao dịch bất động sản giá trị cao, và việc hội đồng thành phố gần như đồng thuận đưa ra một ngoại lệ theo khu vực cho thấy nguyên tắc “ai giàu thì đóng thêm” trong thực tế vẫn bị thử thách bởi hoàn cảnh cụ thể của từng địa bàn.
Quyền quyết định cuối cùng thuộc về cử tri vào tháng 11, tức đây là một mục nữa mà cử tri gốc Việt ở Los Angeles sẽ thấy trên lá phiếu của mình.
Một dữ liệu khác giúp hiểu vì sao các cuộc tranh luận này gay gắt đến vậy: theo một nghiên cứu gần đây, số người trưởng thành dưới 35 tuổi ở Mỹ dọn về sống với cha mẹ đang ở mức kỷ lục, cao hơn cả thời kỳ đại dịch, vì họ không đủ tiền mua nhà hoặc muốn tiết kiệm giữa chi phí sinh hoạt leo thang.
Đây là kết quả cuối nguồn của đúng những áp lực mà Alameda và Los Angeles đang loay hoay xử lý ở đầu nguồn bằng lương và bằng thuế.
Cùng lúc, hàng trăm lãnh đạo doanh nghiệp và dân sự vùng Inland Empire cùng Nam California đã tụ họp tại Trung tâm Hội nghị Ontario hôm 31 tháng 7 cho một hội nghị về khả năng đạt được nhà ở, dấu hiệu cho thấy chủ đề này không còn nằm riêng trong phòng họp hội đồng nào.
Điều nên theo dõi là kết quả nghiên cứu tác động ở Alameda và nội dung chính thức của biện pháp ULA khi lên lá phiếu tháng 11. Cả hai đều chưa thành luật, và cả hai đều còn khoảng trống để cộng đồng góp tiếng nói trước khi con số cuối cùng được chốt.