Nội dung bài viết
Những câu chuyện chính trị gây chia rẽ của nước ngoài đang bị coi là diễn ngôn tôn giáo một cách sai lầm trong cộng đồng Hồi giáo của chúng ta. Cuộc chiến Mỹ-Israel với Iran và việc đóng cửa eo biển Hormuz đã gây ra một cơn địa chấn trên toàn thế giới.
Ở Đông Nam Á, các nền kinh tế bị tê liệt do thiếu dầu, khí đốt hóa lỏng và các sản phẩm thiết yếu khác thường được xuất khẩu qua eo biển. Philippines là quốc gia đầu tiên ban bố tình trạng khẩn cấp nhưng điều đó không giúp giảm bớt tình trạng thiếu hụt.
Đất nước này đã chứng kiến nhiều cuộc biểu tình phản đối việc tăng giá. Nhưng tác động của cuộc chiến tranh Iran không chỉ giới hạn ở lĩnh vực kinh tế xã hội.
Cuộc xung đột cũng ảnh hưởng đến cộng đồng Hồi giáo trong nước, đặc biệt là ở Khu tự trị Bangsamoro. Nó đã làm sâu sắc thêm sự phân cực giữa các học giả Hồi giáo địa phương, đe dọa sự gắn kết cộng đồng.
Khi chiến tranh bắt đầu, phản ứng trên mạng xã hội và nơi công cộng rất nhanh chóng. Nhìn chung, có hai phe nổi lên.
Một phe ủng hộ các hành động trả đũa của Iran chống lại Hoa Kỳ và việc nước này nhắm mục tiêu vào các căn cứ ở các nước láng giềng.
Ví dụ: một thành viên của cộng đồng Hồi giáo đã viết trong một bài đăng trên mạng xã hội rằng lời cầu nguyện của người Hồi giáo những vấn đề đối với Gaza đã được đáp trả thông qua lực lượng của Iran và sự trả đũa chống lại Israel; một người khác viết rằng Tehran là công cụ khôi phục lại sự tôn trọng và phẩm giá đã bị tan vỡ của người Hồi giáo.
Phe còn lại phản đối Iran, chỉ ra rằng đây là một quốc gia Shia và do đó thù địch với cộng đồng người Sunni. Một học giả từ phe này chia sẻ quan điểm rằng người Shia giống với những người theo chủ nghĩa Phục quốc Do Thái, mô tả kẻ trước là kẻ thù tinh vi và kẻ sau là kẻ hữu hình.
Động lực của các quan điểm xung đột này không có gì mới đối với các học giả Hồi giáo của Bangsamoro. Một mô hình chia rẽ ngày càng rõ ràng xuất hiện sau khi Hiệp định Abraham thiết lập quan hệ ngoại giao giữa Israel và một số quốc gia Ả Rập.
Sự bất đồng như vậy về vấn đề địa chính trị ở Trung Đông chưa từng thấy trước đây. Điều này cũng dẫn đến sự chia rẽ trong vấn đề Palestine.
Điều quan trọng cần lưu ý ở đây là Philippines có lịch sử đoàn kết lâu dài với Palestine. Các cuộc biểu tình do các nhà hoạt động theo đạo Hồi và không theo đạo Hồi tổ chức, từ cấp địa phương đến cấp quốc gia, diễn ra thường xuyên.
Tuy nhiên, sau quá trình bình thường hóa, đã có những tuyên bố chưa từng có từ một số học giả Bangsamoro trình bày việc vận động cho P alestine như một âm mưu của Iran.
Họ cho rằng phong trào kháng chiến của người Palestine là đồng minh của Iran nên là những kẻ lệch lạc và là công cụ chính trị của quyền lực người Shia. Khi Hamas thực hiện một cuộc tấn công vào Israel vào ngày 7 tháng 10 năm 2023, cuộc xung đột trong tường thuật ngày càng sâu sắc.
Một số học giả lặp lại các câu chuyện của phương tiện truyền thông phương Tây và những người theo chủ nghĩa Phục quốc Do Thái. Họ trình bày cuộc tấn công như một sự kiện đơn lẻ và phớt lờ sự áp bức kéo dài hàng thập kỷ đối với người Palestine của chế độ thuộc địa Israel.
Trại còn lại ủng hộ cuộc kháng chiến của người Palestine. Mặc dù các học giả Hồi giáo có liên quan đến cuộc xung đột tường thuật này, nhưng đây không phải là một cuộc tranh luận thần học đơn thuần mà là biểu hiện của sự vướng mắc giữa chính trị và tôn giáo.
Trong thời kỳ hậu thuộc địa, việc chính trị và tôn giáo gắn bó với nhau theo nhiều cách khác nhau là điều bình thường.
Tuy nhiên, trong bối cảnh Bangsamoro, nơi quyền lực trung ương vẫn còn mong manh, các thế lực bên ngoài và các khuôn khổ chính trị-thần học thống trị từ các nước Ả Rập đang ngày càng được du nhập vào diễn ngôn địa phương.
Điều này phần lớn là do một số học giả, những người có quan điểm chống Iran, đã được đào tạo ở một số quốc gia vùng Vịnh. Động lực này đang ảnh hưởng đến bối cảnh địa phương, phản ánh một xu hướng điển hình tro...
sinh viên được đào tạo trong các hệ thống giáo dục thiên về độc tài tái tạo các hệ tư tưởng phù hợp với trạng thái đó khi trở về quê hương của họ. Câu chuyện tiếp tục này có những hậu quả đáng kể về mặt nội bộ.
Đầu tiên, sự vướng mắc về tôn giáo và chính trị do các học giả Hồi giáo thực hiện với lượng người theo dõi đông đảo trên mạng xã hội tạo ra một giả định gián tiếp giữa những người theo họ rằng những học giả này nắm giữ quyền lực đáng tin cậy trong lĩnh vực địa chính trị, ngay cả khi họ có thể không.
Điều này mâu thuẫn với nguyên tắc Kinh Qur'an là tìm kiếm lời khuyên từ những người đưa ra thông điệp "ahl al dhikr". Nguyên tắc này chỉ ra bản chất phân phối của kiến thức: không con người nào có thẩm quyền duy nhất về kiến thức bao trùm.
Thứ hai, cuộc xung đột này đã dẫn tới sự phân cực ngày càng sâu sắc giữa các học giả Hồi giáo ở khu vực đang phải trải qua quá trình chuyển đổi mong manh sau xung đột.
Kể từ những năm 1970, người Hồi giáo ở miền nam Philippines đã đấu tranh và đấu tranh cho quyền tự quyết, và giờ đây họ đang phải đối mặt với một tình huống phức tạp đòi hỏi một bản sắc mạnh mẽ và thống nhất.
Sự phân cực này làm suy yếu việc hình thành bản sắc gắn kết trong bối cảnh chính trị vốn đã mong manh. Thứ ba, một số học giả có quan điểm cực đoan về ds phía đối lập của họ, gán cho họ là “những kẻ lệch lạc”.
Kiểu suy nghĩ này có thể dẫn tới sự cực đoan hóa.
Gợi ý thực hành:
1. Theo dõi thông báo từ cơ quan địa phương tại California.
2. Kiểm tra nguồn chính thức trước khi chia sẻ lại thông tin.