Nội dung bài viết
Hơn 5% trẻ sơ sinh và trẻ mới biết đi ở California được ước tính đã trải qua cảnh vô gia cư trong năm 2023-24, tăng khoảng 12.000 em, tương đương 16%, so với năm trước đó. Con số này đáng chú ý không chỉ vì mức tăng, mà vì nó rơi vào nhóm tuổi mà hệ thống giáo dục gần như không nhìn thấy.
Trẻ ở tuổi này chưa vào lớp học nào, chưa có tên trong danh sách điểm danh của bất kỳ trường công nào, nên sự hiện diện của các em trong thống kê phụ thuộc vào việc gia đình có tìm đến các chương trình hỗ trợ hay không. Ngay cả con số hơn 5% cũng chỉ là ước tính.
Những người thu thập dữ liệu thừa nhận rằng đến nay vẫn rất khó để biết chính xác có bao nhiêu trẻ nhỏ ở California đang sống trong cảnh không có chỗ ở ổn định.
Học sinh phổ thông ít nhất còn được trường học ghi nhận, vì các em phải đến lớp mỗi ngày và nhà trường có cơ hội nhận ra khi một gia đình mất chỗ ở.
Trẻ sơ sinh và trẻ mới biết đi không có điểm chạm bắt buộc nào như vậy, nên các em chỉ xuất hiện trong hệ thống khi cha mẹ chủ động khai báo lúc ghi danh vào một chương trình nào đó.
Câu hỏi mà dữ liệu này đặt ra cho các chương trình giáo dục sớm và trường học, vì thế, trước hết là câu hỏi về khả năng nhìn thấy. Một chương trình chỉ có thể phục vụ những đứa trẻ mà nó biết đến.
Khi hơn một phần hai mươi số trẻ nhỏ của tiểu bang từng trải qua cảnh vô gia cư, khoảng cách giữa con số thật và con số được ghi nhận đồng nghĩa với việc có những đứa trẻ thuộc diện được hỗ trợ nhưng chưa bao giờ được tính đến. Mức tăng 16% chỉ trong một năm cũng là chi tiết đáng dừng lại.
Khoảng 12.000 em được cộng thêm vào thống kê không hẳn đều là những trường hợp mới; một phần có thể đến từ việc các cơ quan đếm tốt hơn trước.
Nhưng dù đọc theo cách nào, đường đi của con số vẫn là đi lên, và nó đi lên ở giai đoạn mà giới giáo dục sớm vẫn coi là những năm phát triển nền tảng nhất của một đứa trẻ. Hai nhóm độc giả nên để mắt đến dữ liệu này.
Thứ nhất là các gia đình ở California đang nuôi con dưới ba tuổi trong cảnh nhà ở bấp bênh: việc ghi danh vào một chương trình giáo dục sớm không chỉ là chuyện giữ trẻ, mà còn là cách để gia đình được ghi nhận và tiếp cận các hỗ trợ đi kèm.
Thứ hai là những người làm việc trong các chương trình này, từ giáo viên mầm non đến nhân viên tiếp nhận hồ sơ, vì con số hơn 5% cho thấy tình trạng vô gia cư ở trẻ nhỏ phổ biến hơn nhiều so với những gì hồ sơ ghi danh thể hiện. Bức tranh sẽ chỉ rõ hơn nếu California tìm được cách đếm chính xác hơn.
Chừng nào con số thật vẫn nằm ngoài tầm với, các trường học và chương trình giáo dục sớm của tiểu bang sẽ tiếp tục lập kế hoạch cho một nhóm trẻ mà họ chưa biết hết mặt, và những đứa trẻ dễ tổn thương nhất vẫn là những đứa trẻ khó nhìn thấy nhất.