Nội dung bài viết
Những buổi tập thường diễn ra vào thứ bảy hoặc chủ nhật. Đó là những cuối tuần mang những niềm vui không đơn giản.
Họ đến nơi hội ngộ bằng nhiều cách, mang theo những khuyết tật không giống nhau trên cơ thể. Và họ cất lên tiếng hát về nỗi đau của mình.
Những câu hát trong ca khúc “Cho con tới Brooklyn” của nhạc sĩ Nguyễn Hồng Sơn vang lên giữa phòng tập. Từ trên xuống: 1.
Anh Lê Văn Ở (bên trái) cùng anh Nay Djrueng luyện tập ca khúc Cho con tới Brooklyn tại Bảo tàng Áo dài, 2. Chị Nguyễn Phạm Hoàng Việt Hoa biểu diễn ca khúc Tay trái chỉ trăng với sự hỗ trợ của các tình nguyện viên tại Bảo tàng Áo dài.
3. Chị Trần Thị Hoan góp ý, chỉnh sửa những điểm còn thiếu sót trong tiết mục văn nghệ sau buổi tập tại Bảo tàng Áo dài.
Người cất lên giai điệu ấy là anh Lê Văn Ở (33 tuổi, phường An Phú Đông, TP.HCM). Dù không còn nhìn thấy ánh sáng vì không có đôi mắt sáng do ảnh hưởng chất đọc da cam, đôi tay anh vẫn đánh đúng từng nhịp trên phím đàn, giọng hát da diết đưa lời ca chạm đến cảm xúc những người có mặt.
Với anh Ở, đó không chỉ là một bài hát mà còn là những tâm sự chất chứa suốt nhiều năm, những điều đôi khi anh không thể nói thành lời.
Anh Lê Văn Ở (bên trái) và anh Nay Djrueng phối hợp luyện tập ca khúc “Cho con tới Brooklyn” tại Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin TP.HCM ngày 12-7 Hiện anh là người đệm đàn chính trong ban nhạc của hội. Anh Ở bén duyên với âm nhạc từ khi theo học đàn giai đoạn 2007, 2008.
Trước đây, anh chỉ thi thoảng biểu diễn ở một vài chương trình. Từ khi gia nhập “ban nhạc da cam”, anh có thêm nhiều cơ hội được tập luyện và biểu diễn trong một tập thể.
Không chỉ anh Ở, với nhiều thành viên của ban nhạc, mỗi buổi tập đều là khoảng thời gian họ được sống với đam mê và quên đi những mặc cảm của bản thân. Trong căn phòng tập, người ôm cây đàn, người cầm những đóa hướng dương thay micro cất giọng hát, người chăm chú lắng nghe để bắt đúng từng nhịp.
Khi bài hát kết thúc, cả nhóm lại cùng nhau góp ý đoạn nào hát còn chênh, nhịp nào chưa đều… Giữa những gương mặt, anh Nguyễn Minh Trung (42 tuổi, phường An Lạc, TP.HCM) dù phải tự chạy xe ba bánh từ phường An Lạc đến địa điểm tập luyện, anh chưa từng vắng tập.
Dù quãng đường đến nơi tập khá xa và phải di chuyển bằng nạng, anh Nguyễn Minh Trung vẫn không bỏ lỡ buổi tập nào Anh Trung cho biết điều níu chân anh đến với ban nhạc không chỉ là niềm yêu thích ca hát mà còn bởi nơi đây giúp anh tìm thấy sự đồng cảm từ những người cùng hoàn cảnh.
Mỗi lần đứng trên sân khấu, anh được kể câu chuyện về cuộc đời, nghị lực và những điều chất chứa trong lòng bằng chính âm nhạc.
Nhớ lại những ngày đầu thành lập ban nhạc, bà Huỳnh Ngọc Vân, Giám đốc Bảo tàng Áo dài, Ủy viên Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin TP.HCM, kể trước đây khi bà làm việc tại Bảo tàng Chứng tích chiến tranh, từng có một nhóm nhỏ gồm các nạn nhân chất độc da cam vừa bán quà lưu niệm, vừa chơi nhạc, vẽ tranh và giao lưu với du khách.
Tuy nhiên sau đại dịch COVID-19, nhóm dần tan rã do nhiều thành viên sức khỏe suy giảm, thậm chí có những thành viên đã qua đời.
Bà Huỳnh Ngọc Vân, Giám đốc Bảo tàng Áo dài, Ủy viên Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin TP.HCM, trao đổi với các thành viên về việc hoàn thiện các tiết mục biểu diễn Mong muốn tìm lại những người bạn cũ yêu âm nhạc chính là động lực để bà cùng hội thành lập ban nhạc lần này.
Bà Vân bắt đầu liên lạc với những nạn nhân từng quen biết, đồng thời nhờ hội giới thiệu thêm các thành viên mới. Bà Vân kể để duy trì ban nhạc, các thành viên phải vượt qua không ít khó khăn.
Nhiều người gặp trở ngại trong việc đi lại, phải di chuyển bằng xe ba bánh hoặc cần xe riêng đưa đón. Không ít thành viên bị khiếm thị nên phải mất hàng tuần, thậm chí cả tháng mới thuộc được lời bài hát.
Bên cạnh đó, sức khỏe yếu cũng khiến việc tập luyện thường xuyên bị gián đoạn. Theo bà Vân, sau một thời gian luyện tập, sự thay đổi dễ nhận thấy nhất là các thành viên ngày càng tự tin hơn.
Từ những buổi biểu diễn đầu tiên trước các đoàn khách trong nước, đến nay ban nhạc đã được mời biểu diễn tại nhiều sự kiện văn hóa và giao lưu với các đoàn khách quốc tế.
Đại tá Đỗ Mai Khanh, phụ trách đối ngoại Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin TP.HCM, cho biết phụ huynh và người thân của các nạn nhân đều rất ủng hộ việc thành lập ban nhạc.
Nhiều gia đình chủ động liên hệ, mong muốn con mình được tham gia thường xuyên để có thêm cơ hội giao lưu, hòa nhập cộng đồng.
Đại tá Đỗ Mai Khanh, phụ trách đối ngoại Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin TP.HCM, hướng dẫn anh Nay Djrueng sau buổi luyện tập tại Bảo tàng Áo dài Từ những ngày đầu chỉ có vài thành viên, đến nay ban nhạc đã quy tụ khoảng 10 người tham gia thường xuyên.
Ngoài ra, hội dự kiến mở thêm lớp múa cho khoảng 15 hội viên, sau đó kết nối với ban nhạc để hình thành một đội biểu diễn hoàn chỉnh của hội.
Gợi ý thực hành:
1. Theo dõi thông báo từ cơ quan địa phương tại California.
2. Kiểm tra nguồn chính thức trước khi chia sẻ lại thông tin.