Nội dung bài viết
Thất bại của Ben Shelton trước Alexander Zverev cho thấy quần vợt nam Mỹ không thiếu tài năng, nhưng chưa có một tay vợt nào đủ toàn diện để chấm dứt 23 năm chờ đợi danh hiệu Grand Slam. Chiều 13/9 được kỳ vọng như một ngày hội tại sân Arthur Ashe.
Shelton lần đầu vào chung kết Grand Slam, mang theo sức trẻ, cú giao bóng sấm sét và sự hậu thuẫn của khán giả chủ nhà. Nhưng sau ba giờ 37 phút, anh thua Zverev 3-6, 6-7(2), 7-5, 2-6.
Kết quả nối dài thành tích đối đầu lên 6-0 cho Zverev, đồng thời kéo cơn khát của quần vợt nam Mỹ sang Grand Slam thứ 92 liên tiếp. Người gần nhất đăng quang vẫn là Andy Roddick tại Mỹ Mở rộng 2003, thời điểm Shelton còn một tháng nữa mới tròn một tuổi.
Ở lễ trao giải, Shelton kẹp chiếc đĩa bạc dành cho á quân dưới cánh tay, với vẻ mặt giống một cậu học sinh vừa bị giữ lại sau giờ tan lớp. "Tôi thất vọng với diễn biến hôm nay, nhưng hào hứng với những tiến bộ của bản thân", anh nói.
"Dù vậy, thất bại này chắc chắn rất đau". Shelton thất vọng khi thua Zverev trong trận chung kết đơn nam Mỹ Mở rộng tại sân Arthur Ashe, thuộc Trung tâm Quần vợt Quốc gia Billie Jean King ở Flushing Meadows, New York, ngày 13/9/2026.
Ảnh: AP Nỗi thất vọng không chỉ thuộc về Shelton. Nó là phần mới nhất trong câu chuyện kéo dài hơn hai thập niên của nền quần vợt từng sản sinh Arthur Ashe, Stan Smith, John McEnroe, Jimmy Connors, Andre Agassi và Pete Sampras.
Trong quá khứ, Mỹ không chỉ có nhà vô địch. Họ từng định hình cách quần vợt nam được chơi, được quảng bá và được thưởng thức.
Từ phong cách giao bóng lên lưới của McEnroe, sức mạnh của Sampras đến khả năng trả giao của Agassi, mỗi thế hệ đều có một đại diện đủ sức cạnh tranh ở đỉnh cao. Nhưng kể từ Roddick, dòng chảy ấy bị ngắt quãng.
Roddick từng tiếp tục gánh hy vọng trong giai đoạn Roger Federer và Rafael Nadal thống trị. Anh vào thêm ba chung kết Grand Slam, nhưng đều thất bại.
Đồng hương Andre Agassi thì thua Federer ở chung kết Mỹ Mở rộng 2005. Taylor Fritz gục ngã tại chính sân Arthur Ashe năm 2024, còn Shelton là người mới nhất đến gần chiếc cup rồi phải dừng lại.
Những niềm hy vọng khác cũng không đáp ứng được kỳ vọng. Mardy Fish từng là mối đe dọa ở tuần hai của Grand Slam nhưng bị chấn thương cản trở.
John Isner vào bán kết Wimbledon 2018, song lối chơi quá phụ thuộc vào giao bóng. Jack Sock sở hữu cú thuận uy lực và từng vô địch Paris Masters, nhưng không duy trì được sự ổn định.
Steve Johnson, Sam Querrey và nhiều tay vợt khác có thời điểm tiến sâu, dù vậy chưa ai sở hữu bộ kỹ năng đủ hoàn chỉnh để vô địch một giải đấu kéo dài hai tuần. Vấn đề của quần vợt nam Mỹ vì thế không nằm ở số lượng .
Trong nhiều mùa gần đây, họ thường có đông đại diện trong top 20 hoặc top 50 ATP. Điều còn thiếu là một cá nhân có thể thắng bảy trận theo thể thức năm set, thích nghi với nhiều kiểu đối thủ và vượt qua hai hoặc ba tay vợt ưu tú liên tiếp.
Sự xuất hiện của "Big 3" càng khiến nhiệm vụ gần như bất khả thi. Federer, Nadal và Novak Djokovic không chỉ lấy đi phần lớn danh hiệu, mà còn nâng tiêu chuẩn vô địch Grand Slam lên mức chưa từng có.
Khi ba huyền thoại dần rời sân khấu, Carlos Alcaraz và Jannik Sinner lập tức tiếp quản. Bởi vậy, Roddick không thoải mái khi liên tục được nhắc đến như nhà vô địch Grand Slam nam gần nhất của Mỹ.
Trên podcast cá nhân, cựu số một thế giới từng nói ông chán việc bản thân, các tay vợt hiện tại và cả McEnroe phải liên tục trả lời về cơn khát danh hiệu.
Roddick mừng chức vô địch Mỹ Mở rộng, tại sân Arthur Ashe, thuộc Trung tâm Quần vợt Quốc gia Billie Jean King ở Flushing Meadows, New York tháng 9/2003. Ảnh: USO Mỹ Mở rộng cũng phải học cách sống cùng thực tế mới.
Ban tổ chức vẫn giới thiệu những tài năng nam chủ nhà, nhưng đồng thời dựa nhiều vào ký ức huy hoàng và thành công của các tay vợt nữ. Kể từ chức vô địch của Roddick, nữ Mỹ đã sáu lần đăng quang nội dung đơn tại Flushing Meadows.
Khi kỷ nguyên "Big 3" dần khép lại, quần vợt Mỹ lại tìm thấy hy vọng ở một thế hệ mới.
Fritz vào chung kết Mỹ Mở rộng 2024, còn Frances Tiafoe gây cảm hứng bằng hành trình hiếm có: từ cậu bé từng phải ngủ trong phòng kho tại một trung tâm quần vợt, đến khi thi đấu tại sân Arthur Ashe dưới sự cổ vũ của cựu tổng thống Barack Obama và phu nhân Michelle.
Câu chuyện của Tiafoe cho thấy quần vợt nam Mỹ vẫn có thể sản sinh những nhân vật đủ sức lôi cuốn công chúng. Nhưng cảm hứng chưa thể chuyển hóa thành Grand Slam, khi anh nhiều lần tiến sâu tại New York nhưng chưa vượt qua bán kết.
Rồi Shelton xuất hiện, mang theo một xuất phát điểm khác nhưng cùng gánh nặng kỳ vọng. Nếu Tiafoe đại diện cho hành trình vượt khó, Shelton là sản phẩm của truyền thống gia đình và hệ thống quần vợt đại học Mỹ.
Anh có tố chất để chơi nhiều môn thể thao, nhưng từng tránh quần vợt đến tuổi thiếu niên vì không muốn đi theo con đường của gia đình. Cha anh, Bryan Shelton, từng đứng thứ 55 thế giới và vào chung kết đôi nam nữ Roland Garros.
Mẹ anh từng thi đấu giải trẻ, còn người chú Todd Witsken từng thuộc top 50 ATP.
Gợi ý thực hành:
1. Theo dõi thông báo từ cơ quan địa phương tại California.
2. Kiểm tra nguồn chính thức trước khi chia sẻ lại thông tin.