Nội dung bài viết
Từ 3 giờ chiều ngày 29-6, tại Nhà tang lễ quốc gia phía Nam, dòng người lặng lẽ nối dài không dứt.
Những vòng hoa trắng, những bước chân chậm rãi, những cái cúi đầu thật sâu… Trong sổ tang, nguyên Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết viết: "Kính viếng anh, một người đồng chí, một người bạn, một người thầy thuốc suốt đời tận tụy với nghề, cứu người", Ảnh: THÙY DƯƠNG Tất cả dòng người đều hướng về một người thầy lớn của ngành y học Việt Nam, Giáo sư, Nhà giáo nhân dân, Bác sĩ Nguyễn Đình Hối , người vừa qua đời sáng cùng ngày.
Từ các thế hệ sinh viên, giảng viên đến lãnh đạo ngành y, ai cũng có mặt để tiễn đưa người thầy mà họ gọi bằng hai chữ đầy kính trọng: "tượng đài". Trong dòng người đến viếng từ sớm có PGS.TS Vương Thị Ngọc Lan, Phó hiệu trưởng Trường đại học Y Dược TP.HCM.
Chị cùng đoàn của trường lặng lẽ thắp hương tiễn biệt người thầy đáng kính. Chị nghẹn ngào chia sẻ: dù biết thầy đã lớn tuổi, sức khỏe yếu nhiều năm, nhưng khi nghe tin thầy ra đi, chị vẫn thấy xót xa, thương tiếc.
"Trong giới giảng dạy và ngành y, thầy được xem như một "tượng đài" về chuyên môn lẫn đạo đức nghề nghiệp. Không chỉ đóng góp lớn trong đào tạo y khoa, thầy còn để lại dấu ấn sâu đậm trong cách truyền dạy y đức cho nhiều thế hệ sinh viên", PGS Ngọc Lan chia sẻ.
PGS Ngọc Lan hồi tưởng những buổi học, giao ban lâm sàng khi còn là sinh viên. Điều khiến chị ấn tượng nhất không chỉ là kiến thức chuyên môn, mà còn là cách thầy uốn nắn thái độ nghề nghiệp của sinh viên.
"Trong những buổi giao ban, có những lúc sinh viên hoặc nhân viên gọi bệnh nhân chưa đúng cách, ví dụ gọi là 'bà bệnh nhân'. Thầy đã nhắc rằng không được gọi như vậy, mà phải gọi là 'người bệnh', để thể hiện sự tôn trọng".
Cùng ngày, GS.TS Đỗ Đình Hồ, 90 tuổi, người bạn học và đồng nghiệp lâu năm của Giáo sư Hối, cũng có mặt để tiễn biệt. Ông và thầy Hối học cùng lớp tại Hà Nội, dù thầy Hối hơn ông hai tuổi.
Sau đó, cả hai cùng công tác lâu năm tại nhiều cơ sở y tế, giáo dục, đặc biệt ở TP.HCM. Dù mỗi người một chuyên ngành, một người ngoại khoa, một người y học cơ sở và điều dưỡng, nhưng hai giáo sư luôn song hành trong đào tạo, nghiên cứu và quản lý.
Giáo sư Hối luôn tôn trọng ngành điều dưỡng và kỹ thuật y học. Dù trước đây các lĩnh vực này chưa được đánh giá cao, ông chưa bao giờ xem nhẹ, mà luôn ghi nhận vai trò của đội ngũ điều dưỡng, kỹ thuật viên trong hệ thống y tế.
Nhìn lại hành trình dài, Giáo sư Đỗ Đình Hồ nghẹn ngào: "Ông Hối là người tài năng, đức độ, và đã góp phần xây dựng một nền y học vững mạnh. Sự ra đi của ông là mất mát lớn không chỉ với gia đình, mà với cả ngành y".
Trong không gian tang lễ, TS.BS Đoàn Phương Thảo, nguyên Trưởng bộ môn giải phẫu bệnh, Trường đại học Y Dược TP.HCM, đứng lặng rất lâu sau khi viếng.
Chị nhớ lại buổi học đầu tiên năm hai, lần đầu gặp một người thầy có sức hút đặc biệt, vừa nghiêm nghị vừa cuốn hút, khiến cả lớp gần như "say" trong từng bài giảng. Thầy không chỉ dạy kiến thức mà còn truyền cảm hứng.
Trong những buổi giao ban, thầy luôn nhắc sinh viên "không được giơ tay quá đầu", nghĩa là không làm những việc vượt quá hiểu biết của mình. Học phải chắc, hiểu phải sâu, nhưng hành nghề phải cẩn trọng, khiêm tốn.
Câu nói ấy trở thành bài học suốt đời của nhiều thế hệ sinh viên y khoa. Chị Thảo cũng nhấn mạnh thầy có khả năng quy tụ nhân tài, và luôn gần gũi với mọi người, từ sinh viên đến nhân viên lao công, bảo vệ.
Dù ở vị trí cao nhất, thầy vẫn nhớ tên từng người, điều giản dị nhưng khiến ai cũng kính trọng. Sau ngày giải phóng, khi sự khác biệt vùng miền còn sâu sắc, Giáo sư Hối, một người từ miền Bắc, đã vượt qua mọi rào cản để kết nối, xây dựng một tập thể đoàn kết trong ngành y tại miền Nam.
Gợi ý thực hành:
1. Theo dõi thông báo từ cơ quan địa phương tại California.
2. Kiểm tra nguồn chính thức trước khi chia sẻ lại thông tin.