Nội dung bài viết
Từ một giáo viên tiểu học, cô Trần Thị Thơm chọn gắn bó với trẻ tự kỷ, tăng động, chậm nói ở vùng nông thôn Đắk Lắk với một lớp học nhỏ và tình yêu chưa bao giờ vơi cạn.
Để các trẻ "đặc biệt" đọc được chữ, tương tác với cô giáo và tươi cười rạng rỡ như ngày hôm nay là kết quả của cô giáo hàng ngày bên cạnh, hàng trăm lần hướng dẫn và hàng ngàn yêu thương, Ảnh: MINH PHƯƠNG Mỗi buổi sáng, lớp học của cô Trần Thị Thơm ở xã Cư M'gar (Đắk Lắk) lại rộn lên tiếng ê a tập nói, tiếng đồ chơi va vào nhau, xen lẫn những tiếng khóc bất chợt rồi nhanh chóng lắng xuống sau cái ôm dịu dàng của cô giáo.
Trong căn phòng chỉ vài chục mét vuông, gần 20 trẻ tự kỷ, tăng động, chậm nói, mỗi em một thế giới, một giáo án.
Cô Thơm gần như không lúc nào ngồi yên, vừa đỡ tay một cậu bé tập cầm thìa, lại quay sang phát âm cho bé gái chậm nói, rồi nhẹ nhàng chuyển sang tiếng Ê Đê để trò chuyện với cô học trò là đồng bào Ê Đê còn e dè ở góc lớp. Đôi lúc cô còn bị các bé mất kiểm soát làm bị thương...
"Từ từ thôi con, mình làm lại nhé...", câu nói ấy được cô lặp đi lặp lại suốt buổi học. Chứng kiến học trò dần biết nhìn vào mắt người đối diện, biết bật tiếng gọi "ba", "mẹ" hay chạy đến ôm người thân sau nhiều tháng can thiệp, cô giáo vùng sâu bảo mọi mệt mỏi đều trở nên xứng đáng.
Những vết sẹo do bị học trò cấu, cắn vẫn hằn trên tay cô Thơm, Ảnh: MINH PHƯƠNG Ở lớp học của cô Thơm, hầu như gia đình nào cũng bắt đầu bằng những tháng ngày tuyệt vọng. Khi bạn bè cùng trang lứa ríu rít gọi "ba", "mẹ", con họ vẫn lặng im, thu mình hoặc bất chợt gào khóc.
"Không ai muốn tin con mình là trẻ đặc biệt. Đó là nỗi đau rất lớn của các bậc cha mẹ", cô chia sẻ.
Chị N.T.P. (36 tuổi, ở xã Cư M'gar) từng nhiều lần ôm con trai khóc vì cậu bé tăng động liên tục và phụ huynh bị mời lên trường vì con trêu ghẹo bạn, nghịch đồ dùng.
Sau một năm đưa con đi can thiệp nhưng không hiệu quả, chị tìm đến lớp học của cô Thơm. Và bảy tháng sau, trong lúc dọn cơm, chị bất ngờ nghe con trai đọc thơ.
"Tôi hạnh phúc, chỉ biết ôm con òa khóc, giờ con thích học chữ, còn làm được cả toán", người mẹ xúc động. Niềm hạnh phúc ấy cũng đến với anh N.B.S.
(48 tuổi, ở xã Ea Kiết), người cha đều đặn vượt hơn 120km mỗi ngày đưa đón con gái rối loạn phổ tự kỷ đến lớp với một mong muốn lớn nhất là được nghe con gọi một tiếng "ba". Sau gần một năm, điều ấy cuối cùng cũng thành hiện thực.
"Chỉ mong con gọi mình lúc con cần, biết vui đùa như bao đứa trẻ khác. Vậy thôi đã khiến bao mệt mỏi được xóa nhòa", người cha nghẹn ngào.
Hành trình đồng hành cùng trẻ "đặc biệt" chưa bao giờ dễ dàng, nhiều phụ huynh phải đối mặt với vô số khó khăn cùng những lời gièm pha. Đến cuối cùng họ vẫn âm thầm cùng con vượt qua tất cả, Ảnh: MINH PHƯƠNG Ở một góc khác của lớp học, bé L.Q.C.
lon ton chạy ra ôm ba mẹ khi tan học. Trước đó cậu bé từng khép mình, chỉ quanh quẩn với chiếc điện thoại.
Gợi ý thực hành:
1. Theo dõi thông báo từ cơ quan địa phương tại California.
2. Kiểm tra nguồn chính thức trước khi chia sẻ lại thông tin.