Nội dung bài viết
Tòa án Tối cao California vừa ra phán quyết rằng việc ghi âm các phiên điều trần là điều thiết yếu khi không có phóng viên tòa án được chứng nhận tại phòng xử. Đây là một đòn giáng vào các hiệp hội phóng viên tòa án, vốn nhiều năm nay giữ độc quyền tạo ra bản ghi chính thức của phiên tòa.
Về mặt thủ tục, phán quyết này chạm tới một điểm rất cụ thể: ai có được bản ghi phiên xử của mình. Bản ghi phiên tòa không phải là chuyện hình thức.
Không có nó thì gần như không thể kháng cáo, vì tòa phúc thẩm xét lại dựa trên những gì đã được ghi lại tại phiên sơ thẩm.
Ở các loại vụ việc dân sự mà tiểu bang không cung cấp phóng viên tòa án miễn phí, bên nào không thuê nổi phóng viên riêng thường bước ra khỏi phòng xử mà không có bất kỳ văn bản nào chứng minh điều gì đã diễn ra.
Phán quyết mở đường cho ghi âm làm dịch chuyển cán cân đó theo hướng có lợi cho người tự đại diện hoặc người ít tiền thuê luật sư.
Đây cũng là loại thay đổi mà người có tiếng Anh hạn chế cảm nhận rõ nhất, vì với họ bản ghi là thứ duy nhất cho phép kiểm tra lại sau phiên xử xem thông dịch có chính xác không, hay lời khai đã được ghi nhận đúng chưa.
Cần nói rõ giới hạn: phán quyết nói về việc ghi âm khi thiếu phóng viên chứng nhận, chứ không tự động biến mọi phiên tòa thành phiên có bản ghi. Việc áp dụng cụ thể ở từng quận, từng loại tòa vẫn còn phải chờ.
Ở một hướng khác của luật California, Dự Luật 43 đang là tâm điểm tranh luận sau khi tòa án tiểu bang xáo trộn các quy định về thuế do chính cử tri đặt ra.
Các bài bình luận trên CalMatters đặt vấn đề rằng dự luật này sẽ ràng buộc chính quyền địa phương chặt hơn trong việc quyết định các khoản thuế và phí, và mô tả cơ chế đó bằng cụm từ khá nặng: sự cai trị của thiểu số. Điểm đáng chú ý ở đây là cấp chính quyền bị ảnh hưởng.
Ngân sách thành phố và quận là nơi quyết định các dịch vụ mà cư dân dùng hằng ngày, từ tuần tra cảnh sát tới thư viện, thu gom rác, sửa đường. Khi ngưỡng thông qua một khoản thu được nâng lên, một nhóm cử tri nhỏ có thể chặn được quyết định mà đa số ủng hộ.
Nguồn không nêu tác động lên bất kỳ thành phố hay khoản chi cụ thể nào, nên phần còn lại vẫn là tranh luận về nguyên tắc chứ chưa phải con số.
Diễn biến thứ ba đến từ San Francisco, nơi một báo cáo về trách nhiệm giải trình của cảnh sát kết luận hai sĩ quan SFPD đã dùng vũ lực không cần thiết và vi phạm chính sách của sở trong vụ bắt giữ Matthew Ludwig năm 2024.
Vụ bắt giữ này xuất phát từ một lỗi biển số xe, tức là từ dữ liệu sai chứ không phải từ hành vi của người bị bắt. Đó là chi tiết đáng nhớ hơn cả bản thân vụ việc.
Hệ thống đọc biển số tự động chạy liên tục trên đường phố California, và khi nó đọc sai một ký tự, người ngồi trong xe không có cách nào biết trước.
Cơ chế xử lý sau đó, tức là văn phòng giám sát cảnh sát độc lập ra báo cáo xác định vi phạm chính sách, là con đường khiếu nại có thật cho bất kỳ ai rơi vào tình huống tương tự, dù khiếu nại được xác lập rất lâu sau khi sự việc xảy ra.