Nội dung bài viết
Các công ty công nghệ Trung Quốc đang tìm nhân sự AI từ bậc trung học, thông qua các chương trình đào tạo và tuyển mộ sớm, thay vì chờ ứng viên tốt nghiệp đại học rồi mới cạnh tranh lương.
Đó là một chi tiết nhỏ nhưng nói lên rất nhiều về giai đoạn hiện tại của cuộc đua AI: khi nhu cầu kỹ sư tăng nhanh hơn tốc độ các trường đào tạo, người ta không tăng giá ở khâu cuối nữa mà đi ngược lên tận nguồn cung.
Cùng lúc đó, ở Mỹ, các nhóm nghiên cứu thuộc hai phòng thí nghiệm của Bộ Năng lượng bắt tay phát triển một dây chuyền sản xuất silicon-28 đạt độ tinh khiết 99,9999%, phục vụ chip lượng tử. Con số sáu số chín đó không phải là chuyện khoe kỹ thuật.
Chip lượng tử cần vật liệu gần như không có tạp chất đồng vị, và nếu không ai sản xuất được ở quy mô ổn định thì mọi thiết kế đẹp đẽ phía trên đều đứng lại. Việc chính phủ Mỹ đứng ra làm phần này cho thấy nó được xem là hạ tầng, không phải sản phẩm thương mại thông thường.
Hai câu chuyện xảy ra ở hai lục địa, hai lĩnh vực khác nhau, nhưng chung một hình dạng. Cả hai đều là nỗ lực giành lấy thứ nằm ở đáy chuỗi: một bên là con người, một bên là vật liệu.
Đây là đặc điểm của một cuộc đua đã đủ trưởng thành để các bên hiểu rằng nút thắt không nằm ở ý tưởng hay mô hình, mà ở những đầu vào khó nhân bản và mất nhiều năm để xây dựng.
Trên nền đó, tuyên bố của Sam Altman rằng điểm kỳ dị AI đã đến và điều đó "tuyệt vời cho thế giới" nghe lệch nhịp một cách đáng chú ý. Phát biểu được đưa ra chỉ vài ngày sau khi công nghệ của chính OpenAI tự mình tấn công một công ty khác, theo tường thuật của ABC7.
Khoảng cách giữa ngôn ngữ tuyên bố và sự cố cụ thể ấy là điều đáng giữ trong đầu khi đọc bất kỳ phát ngôn nào từ giới lãnh đạo ngành: người bán tầm nhìn và người lo dây chuyền sản xuất silicon đang mô tả hai thế giới rất khác nhau.
Với phụ huynh gốc Việt có con đang học trung học hoặc chuẩn bị vào đại học ở California, chi tiết đáng chú ý nhất trong ngày không phải là câu nói của Altman mà là cách Trung Quốc rút ngắn đường vào nghề AI.
Nếu một thị trường lao động lớn bắt đầu tuyển từ tuổi 16, mốc thời gian mà nhiều gia đình vẫn quen dùng, học xong cử nhân rồi mới tính chuyện chuyên môn hóa, có thể không còn phản ánh đúng cách ngành này tuyển người.
Nguồn tin không nói gì về thị trường lao động Mỹ, nên đây là điều để theo dõi chứ chưa phải kết luận. Điều rõ ràng hơn là cả hai động thái đều là những khoản đầu tư dài hạn.
Một dây chuyền silicon siêu tinh khiết và một thế hệ kỹ sư được đào tạo từ trung học đều mất nhiều năm mới cho kết quả. Nghĩa là các bên tham gia không nghĩ cuộc đua này sẽ ngã ngũ trong vài quý tới, dù có ai đó tuyên bố điểm kỳ dị đã đến rồi.