Nội dung bài viết
Những gì đã trải qua, nhiều đêm tôi nằm suy nghĩ rất nhiều, biết mình đã sai, đã làm tổn thương vợ và hối hận. Vợ chồng tôi cưới được gần 20 năm.
Trước khi chúng tôi đến với nhau, cả hai đã trải qua một tình yêu rất đẹp và đều là mối tình đầu của nhau. Trải qua 6 năm yêu nhau, chúng tôi cũng phải cố gắng rất nhiều để có thể đến được với nhau.
Trong gần 20 năm chung sống, vợ chồng có với nhau hai cháu, một trai và một gái. Cháu lớn năm nay vào lớp 10, cháu nhỏ lên lớp 8.
Các cháu đều đang trong giai đoạn tuổi dậy thì. Vợ chồng tôi từng trải qua rất nhiều khó khăn từ những ngày mới bắt đầu vì chúng tôi không được sự giúp đỡ từ hai bên gia đình, do bố mẹ còn nghèo, anh chị em cũng vậy.
Hay nói đúng hơn là cả hai vợ chồng đều phải tự lực cánh sinh để gây dựng cuộc sống. Tôi nói như vậy để mọi người có thể biết là vợ chồng tôi không phải đến với nhau khi không có tình yêu.
Cuộc sống của vợ chồng tôi có những lúc bình yên và cả sóng gió nhưng hơn hết cả hai đều biết vượt qua. Không ít lần xảy ra xô xát, cãi vã, có lúc tôi không biết kiềm chế bản thân nên đã đánh vợ.
Những lần như thế, vợ tôi lại đòi ly hôn nhưng rồi mọi chuyện cũng qua và vợ chồng lại cố gắng vì nhau, vì con. Tuy nhiên, gần đây nhất, cả hai vợ chồng vì những mâu thuẫn nhỏ nhặt, chúng tôi đều không kiềm chế được bản thân để cho sự việc đi quá xa.
Lần này vợ tôi nhất định đòi ly hôn và nói không thể chấp nhận tôi nữa. Tôi biết việc vợ chồng cãi nhau, xô xát, tôi đánh vợ là sai, không thể chấp nhận được.
Tôi cũng không muốn đổ lỗi cho vợ. Hơn 10 ngày trôi qua, chẳng đêm nào tôi ngủ được.
Những gì đã xảy ra tôi thực sự không mong muốn khi làm tổn thương cho vợ. Cũng vì tôi không biết kiềm chế cảm xúc nên để mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát, dẫn đến những hành động như vậy.
Tôi biết giờ có nói thế nào sự việc cũng đã xảy ra rồi và mình không thể lấy lại được nữa. Tôi nhìn nhận lại tất cả những gì đã xảy ra từ trước đến giờ, những gì mình đã làm với vợ.
Tôi đã biết mình sai thế nào và chỉ mong có cơ hội để sửa chữa và được làm lại tất cả. Thực sự đến giờ tôi mới biết gia đình quan trọng thế nào, nếu mất gia đình là mất tất cả.
Tôi không muốn vợ chồng bỏ nhau để con cái phải gánh chịu những gì bố mẹ chúng gây ra, vì nếu ly hôn, cái giá phải trả rất lớn. Chính con cái mới là người phải gánh hậu quả chứ không phải ai khác.
Có thể giờ vợ tôi không nhận ra được những điều đó, vì trong lòng vợ tôi lúc này chỉ muốn được ly hôn thật nhanh mà thôi. Nếu ly hôn, sẽ ảnh hưởng đến tương lai con cái suốt cuộc đời chúng và có thể kéo dài vòng lặp này mãi.
Người lớn dễ dàng làm lại từ đầu nhưng khi con cái sống trong gia đình không trọn vẹn, sẽ bị ảnh hưởng bởi chính những vết nứt của bố mẹ ngày hôm nay. Thường sau này con cái sẽ không được sống trong cuộc hôn nhân hạnh phúc hoặc sẽ đổ vỡ như bố mẹ bây giờ.
Bởi khi con cái không được sống trong tình yêu thương của cả bố và mẹ, chúng sẽ không thể có được niềm vui và hạnh phúc trọn vẹn, lúc nào cũng lo sợ, sống trong cảnh dằn vặt và tự ti về bản thân, thậm chí trở thành gánh nặng cho xã hội.
Thử hỏi những người làm bố làm mẹ có thấy vui không khi phải chứng kiến cuộc sống của con như vậy? Tôi không muốn gia đình phải tan nát, không muốn vợ chồng bỏ nhau, con cái mỗi đứa một ngả để rồi tương lai của chúng bị hủy hoại và không được trọn vẹn.
Tôi viết ra bài này không mong được sự đồng cảm của mọi người mà chỉ muốn mọi người cho tôi một lời khuyên chân thành để tôi có thể giữ được gia đình. Liệu tôi còn cơ hội để làm lại, để sửa chữa những sai lầm của bản thân?
Tôi chỉ mong vợ chồng cùng cho nhau cơ hội, hãy nghĩ vì con một chút, có thể bỏ qua những chuyện không mong muốn đã xảy ra; hãy sống và nghĩ cho tương lai của con chứ đừng vì sự ích kỷ của bản thân để rồi mất đi gia đình, mất đi tất cả.
Bởi chỉ có gia đình mới là điều quan trọng, là động lực để ta cố gắng mỗi ngày. Tôi đã nói và phân tích rất nhiều để vợ hiểu rằng nếu như cô ấy cứ một mực đòi ly hôn, cái giá phải trả rất lớn.
Có thể bây giờ chúng ta chưa thể nhìn thấy hết được. Nó sẽ hủy hoại tương lai phía trước và chính chúng ta sẽ phải trả giá cho những quyết định sai lầm đó bằng sự đánh đổi tuổi thơ của các con, lấy đi tương lai của các con.
Tất cả mọi người không ai có thể sống vui vẻ. Không phải bố mẹ nào ly hôn, con cái cũng hư hỏng nhưng trong số những đứa trẻ hư hỏng, nghiện ngập ngoài xã hội, rất nhiều em có hoàn cảnh bố mẹ đổ vỡ.
Nên liệu có đáng để chúng ta đánh đổi như vậy không? Những gì trải qua, giờ tôi thực sự dám đối diện, dám nhìn nhận vào lỗi lầm mình đã gây ra.
Tôi không phủ nhận điều gì. Hơn ai hết, tôi chỉ mong vợ sẽ quay về để vợ chồng cùng nhau nuôi dạy con nên người.
Tôi sẽ không bao giờ làm tổn thương vợ tôi thêm lần nào nữa. Dù biết bây giờ tôi nói như vậy chắc mọi người không tin, bởi người ta thường nói: "Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời".
Nhưng với tôi, sau những biến cố như vậy, tôi đã suy nghĩ rất nhiều và thực sự nhận ra điều gì mới quan trọng trong cuộc đời mình. Tôi sẽ xóa bỏ con người của ngày hôm qua để làm lại cuộc đời, để không còn phải ân hận thêm lần nào nữa.
Những gì đã xảy ra giúp tôi trưởng thành hơn và nhìn rõ mọi thứ hơn. Mong mọi người hãy cho tôi một lời khuyên để tôi có thể giữ trọn vẹn gia đình, để gia đình tôi không phải tan vỡ.
Liệu tôi có thể thoát ra khỏi hoàn cảnh bây giờ không? Tôi xin chân thành cảm ơn.
Khi ô vuông chuyển thành dấu tích xanh là hoàn thành, bạn đọc có thể đóng trang web trên. Khi nhìn thấy dấu tích xanh bên cạnh VnExpress là đã hoàn thành.
Gợi ý thực hành:
1. Theo dõi thông báo từ cơ quan địa phương tại California.
2. Kiểm tra nguồn chính thức trước khi chia sẻ lại thông tin.